Hôm nay mình xin kể cho các bạn một câu chuyện tuổi thơ cực kỳ “độc lạ”, hài hước mà cũng đầy ám ảnh. Câu chuyện về một thằng nhóc, một con cá không rõ nguồn gốc và những lần “đinh lển” bất ngờ đến từ chính con cá ấy.
Câu chuyện bắt đầu trong buổi câu cá ở bờ sông
Mùa hè năm ấy, thằng nhóc được ông bô dẫn đi câu cá trên sông. Trong khi những người xung quanh đều đã câu được không ít con cá nhưng chiếc xọt của thằng nhóc vẫn trống không. Hên sao ông trời ưu áo, thằng nhóc lại hốt được một con cá lạ hoắc vào phút chót ngay khi ông bô réo về nhà trước khi trời mưa. Không ai biết tên con cá này nên thằng nhóc đã nghĩ cho nó một cái tên mới, gọi là “cá chà bặc”.
Ba thằng nhóc chỉ liếc qua đã lắc đầu:
“Thả nó đi con, cá lạ thế kia ăn không được đâu.”
Nhưng thằng nhóc đâu chịu để mất “chiến lợi phẩm đầu tiên”. Nó lén nhét con cá chà bặc vào trong quần, định mang về nhà rồi giấu trong phòng mình.
Khoảnh khắc “đinh lển” đầu tiên
Chưa đi được bao xa, con cá chà bặc bắt đầu dẫy nẩy dữ dội. Nó quẫy mạnh, cọ xát liên tục vào da thịt khiến thằng nhóc giật bắn người. Cảm giác lạ lùng, nóng ran, tê tê lan tỏa khắp người. Chỉ trong chớp mắt, nó không kiềm chế nổi và “tích xuân” luôn lần đầu tiên trong đời.
Tim đập thình thịch, mặt đỏ bừng, chân tay run run. Thằng nhóc biết rõ chuyện này cực kỳ kỳ quặc, sai trái và không bình thường. Nhưng lạ thay, chỉ cần nhớ lại cảm giác con cá “quẫy đùng đùng” trong quần là nó lại thấy rạo rực khó chịu.

Cuộc sống bí mật cùng con cá chà bặc
Từ ngày đó, thằng nhóc quyết định giấu con cá chà bặc trong một góc kín trong phòng. Mỗi ngày nó thay nước, chăm sóc con cá như “bảo bối”. Và đặc biệt, mỗi khi có cơ hội một mình, nó lại lén “chơi” với con cá.
Chỉ cần nhìn thấy con cá chà bặc là bản năng lại trỗi dậy mạnh mẽ. Dù trong thâm tâm biết đây là chuyện quái gở, chuyện thầm kín nhưng cảm giác đinh lển đầy khoái lạc ấy khiến nó không thể dừng lại. Những ngày tháng giấu diếm cứ thế kéo dài.
Cái kết buồn sau khi bị phát giác
Cho đến một ngày, căn phòng bắt đầu xuất hiện mùi tanh nồng nặng nề. Mẹ thằng nhóc nghi ngờ, lật tung mọi thứ và phát hiện ra con cá chà bặc đã chết từ bao giờ, nằm co ro trong góc tủ với tình trạng thảm hại.
Đương nhiên là thằng nhóc sẽ nói dối và chỉ thừa nhận muốn giữ lại chiến lợi phẩm nên đã giấu đi. Và thế là con cá chà bặc cũng bị vứt đi không thương tiếc, còn thằng nhóc thì đứng nhìn theo, lòng ngậm ngùi, buồn bã đến lạ.
Ám ảnh nhiều năm sau
Dù đã nhiều năm trôi qua, dù giờ đã lớn khôn thành người, thằng nhóc ngày ấy vẫn không thể quên con cá chà bặc. Mỗi khi vô tình nhìn thấy hình ảnh con cá sông, hay ngửi thấy mùi tanh thoảng đâu đó, ký ức cũ lại ùa về. Ký ức về những lần “tích xuân” đỉnh nóc kỳ lạ, những ngày tháng giấu diếm và cả nỗi ám ảnh không tên mà đến giờ vẫn còn ám ảnh.
Câu chuyện này nghe thì lố bịch, hài hước nhưng cũng phần nào phản ánh sức mạnh của những dục vọng tuổi mới lớn – đôi khi nó đến từ những thứ vô cùng kỳ quặc và không thể lý giải.
